Vì sao tôi phải loại bỏ hết giấy dán tường phòng khách của mình khi vừa tròn 11 tháng

· 5 min read
Vì sao tôi phải loại bỏ hết giấy dán tường phòng khách của mình khi vừa tròn 11 tháng

Buổi sáng chủ nhật vừa rồi 3 tuần, tôi nhìn thấy một đường ố vàng chảy dài từ trần xuống ngay giữa mảng tường ốp giấy họa tiết mà tôi từng thấy đắc ý nhất. Mọi thứ bắt đầu từ đó. Bản thân tôi đang sống trong căn chung cư 15 năm tuổi, và năm ngoái tôi mới thuê thợ dán giấy tường cho phòng khách. Tôi cũng đang hành nghề môi giới nhà đất, nhờ đó tôi có dịp vào hàng trăm căn nhà và quan sát cách người ta dùng giấy dán tường. Bài học tôi nhận ra sau khi xử lý vụ này đáng giá hơn nhiều so với số tiền tôi bỏ ra. Khi tôi bắt đầu nghiên cứu giấy dán tường giá rẻ, tôi chỉ ước mình đọc được bài học thực tế như thế này trước khi quyết định.

Tôi đã chọn sai vì quá tin vào màu sắc trên catalogue

Sai lầm đầu tiên nằm ở khâu chọn giấy. Tôi bị cuốn hút bởi một mẫu giấy kem điểm vàng đồng nhìn trong ảnh trên mạng. Tấm ảnh đó chụp một không gian cực sáng, nền tường như phát ra ánh sáng ấm áp. Tôi đồng ý ngay lập tức, không hề tính chuyện phòng khách nhà tôi thiếu sáng trầm trọng. Phòng khách nhà tôi bị giếng trời che gần hết ánh nắng, vậy nên lúc thi công xong, màu kem ngả sang một tông xỉn đục, chỗ vàng đồng lại ánh lên kiểu bẩn bẩn. Ban đầu tôi nghĩ chắc giấy mới nên chưa vào màu, vậy mà sau 11 tháng sử dụng, cả phòng khách cứ như tờ giấy cũ. Điều trớ trêu là lẽ ra tôi nên xin một tấm giấy thật to đem về áp lên tường nhà mình. Thế mà tôi lại lười làm việc này, và giờ tôi phải trả giá bởi bức tường kém duyên trong suốt gần một năm trời.

Keo dán là thứ tôi không bao giờ được phép nghĩ là chuyện nhỏ

Khi nhắc tới chuyện dán giấy, người ta thường chỉ quan tâm giá giấy mà quên mất loại keo quyết định độ bền. Thợ dán của tôi được một người quen giới thiệu, và tôi tin tưởng giao phó chuyện keo dán cho họ. Đến khi sự cố xảy ra tôi mới hiểu họ sử dụng keo rẻ tiền để ăn chênh lệch tiền công. Chưa đầy 2 tháng, mép giấy bắt đầu có vấn đề: vài chỗ mép giấy bong nhẹ. Tôi tưởng chuyện bình thường nên bỏ qua, cho tới khi vệt nâu loang xuất hiện, tôi vội vàng hỏi han khắp nơi. Nghề của tôi cho tôi một lợi thế: tôi quan sát đủ mọi loại nhà cửa và thấy không ít nhà bong góc giấy y hệt chỉ sau một thời gian ngắn. Điểm chung là chủ nhà không ai biết loại keo mình đang dùng. Tôi rút ra một nguyên tắc: hãy yêu cầu thợ ghi rõ loại keo vào hợp đồng, ghi hạn dùng và điều khoản bảo hành. Một khi người thợ ấp úng không nói rõ, hãy dứt khoát đổi nhà thầu khác. Giá như tôi tỉnh táo hơn trong lần ký kết đó.

Bức tường chính là gương mặt thật của ngôi nhà mà tôi bỏ quên

Trong quá trình tháo dỡ giấy dán tường, tôi đứng đó mà nghẹn họng: phía sau lớp giấy là một mảng tường ẩm mốc đen sì đã lan rộng từ nhiều tháng trước. Vị trí đó nằm sát ban công bị một vết nứt nhẹ từ trận mưa năm ngoái. Nước mưa theo khe nứt rỉ vào, nhưng tôi nào có biết vì bức tường giấy đã che đi mọi dấu hiệu quá kín đáo. Qua cú sốc đó, tôi ngộ ra một nguyên tắc quan trọng: người ta thường chỉ xem xét lớp sơn bên ngoài mà không kiểm tra độ ẩm cũng như độ phẳng. Tôi từng ghé một căn nhà khách hàng hồi tháng trước, người chủ phấn khởi khoe lớp giấy vừa thi công, thế nhưng tôi khẽ ấn tay vào một góc tường, lớp giấy liền lún xuống và có cảm giác ẩm ẩm lạnh lạnh. Tôi đã khuyên họ nên kiểm tra lại – việc đó đến một cách tự nhiên với tôi. Bức tường khỏe mạnh mới giúp lớp giấy bền đẹp lâu dài. Tuyệt đối đừng che giấu khuyết điểm tường bằng giấy.

Số tiền tôi tính ra khiến mình phì cười vì không nghĩ đến chi phí tháo gỡ

Khi ngồi tính tổng chi phí một lượt thấy tức cười với cách tính toán quá đơn giản của tôi. Giấy dán tường giá 4 triệu tiền vật tư, cộng 2 triệu cho khâu thi công. Thoạt nghe tưởng rẻ, vậy mà khi cần xử lý hậu quả, tôi phải bỏ thêm 3,5 triệu cho tháo dỡ lớp giấy cũ kỹ, xử lý chống mốc và sơn lại tường. Tôi ngốn gần 10 triệu cho một vụ dán giấy – số tiền đủ để sơn lại cả căn nhà bằng sơn cao cấp. Người ta luôn chỉ tính chi phí ban đầu mà không tính đến chuyện giấy dán tường sẽ phải thay thế. Cho dù bạn chọn giấy nhập ngoại xịn xò, tuổi thọ trung bình cũng chỉ từ 5 đến 7 năm trong điều kiện khí hậu nóng ẩm. Mà nếu ngay từ đầu chọn không đúng, nó còn khiến căn phòng kém sang hơn cả tường sơn trắng. Tuần rồi tôi cho dỡ toàn bộ số giấy kia, sơn lại màu trơn và phòng khách bỗng rộng ra rõ rệt. Sự thoải mái khi nhìn bức tường sạch là không thể chối cãi, nhưng tôi vẫn muốn nói thật lòng: khi bạn chuẩn bị chọn giấy dán tường cho phòng khách nhà mình, nhớ xem xét tình trạng tường, loại keo sử dụng và màu sắc trong điều kiện ánh sáng thực của nhà. Riêng tôi, tôi sẽ trung thành với sơn trơn trong thời gian tới. Còn bạn thì sao?